Về chỗ thằng bạn tắm rửa xong, ăn cơm, ngủ một giấc rồi tôi xách xe nó đi. Đến nơi đã thấy em chờ ở đó rồi. Em bảo tôi để em lên dặn chi rồi đi ngay. Cai xe đạp đua không có giá đèo hàng đằng sau nên cực chẳng đã tôi phải cho em ngồi lên khung xe. Lúc đầu em ngượng, tôi cũng vậy, nhưng nghĩ chẳng ai biết mình nên cứ đi bừa. Tôi cũng không thông thuộc đường HN nên chỉ biết hỏi đường ra Hồ Gươm. Loanh quanh một lúc rồi cũng đến được vườn hoa Lý Thai Tổ. Hai đứa ngồi huyên thuyên chuyện nọ chuyện kia rồi cũng đến lúc xẩm tối. Ngồi chung chiếc xe, rồi lại ôm nhau trên xe đạp nên việc đụng chạm cơ thể chẳng còn ngượng ngùng với chúng tôi nữa. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi vòng tay ôm lấy em, em cũng ngửa khuôn mặt trắng trẻo của mình lên va chúng tôi trao nhau nụ hôn ngay tai công viên, trên ghế đá, giữa lúc rất nhiều người đi dạo tại đó. Thoáng chút ngượng ngùng nhưng vì nụ hôn thật ngot ngào nên ngay sau đó, chung tôi ngồi ôm lấy nhau…
truyen dam
Nụ hôn đầu tiên không ngờ lại diễn ra như vậy. Có lãng mạn đến đâu cũng chẳng thể tưởng tượng được mình lại trao nụ hôn ấy cho người mà trước đó 6 tiếng đồng hồ, tôi chưa từng nghĩ có mặt trên đời. Tôi nghĩ đến em gái tôi và chợt thấy lòng se lại vì chắc giờ này em đang chuẩn bị mọi thứ để lên đường. Chắc em mong tôi lắm…. Nhưng không hiểu sao lúc này đầu óc tôi lại hoàn toàn tỉnh tảo để nghĩ rằng: Mình phải dừng lại chuyện tình cảm đó. Rằng đây là lúc thích hợp để chấm dứt…v.v… Không có điện thoại, cũng chẳng có gì để mà liên hệ…không có sức ép nào …chỉ có một vòng tay ấm áp, một làn da trắng nõn nà mát rượi và đôi môi ngọt ngào kia bên cạnh. Tôi lắc đầu để xua đi hết những suy nghĩ vê em gái…
Đêm đầu tiên với cô gái mới quen trôi qua thật dài. Chúng tôi đi ăn phở, ăn kem Tràng Tiền….lang thang khắp phố phường Hà nội rồi dừng chân ở Công viên Thống nhất. Tôi ngồi trên ghế đá còn em thì nằm gối đầu lên đùi tôi, chúng tôi kể cho nhau nghe những chuyện của hai đứa, chuyện gia đình, chuyện tình yêu. Em nói, em đã yêu một người nhưng chưa bao giờ đi quá việc cầm tay. Sau đó vì ghen tuông nên em chia tay với anh chàng đó. Em bảo tôi, ở quê em 20 tuổi chưa lầy chồng là ế rồi. Rằng em chẳng dám mong sẽ được làm vợ của tôi… Quê em nghèo lắm, độc canh cây lúa. Trước khi đi HN em vẫn phải xuống ruộng cấy lúa cho mẹ. Tôi ngạc nhiên vì sao em là ruộng mà chân tay em lại trắng như vậy. Em bảo, em phải quấn xà cạp thường xuyên. Lúc đó tôi không tin vì cho rằng, có thể em không phải người chăm chỉ.
Ngồi công viên cho đến khi đóng cửa cũng đã hơn 11h. Tôi bảo: Hay mình tìm nhà nghỉ nào đi? Em kiên quyết từ chối. Tôi: hay anh đưa em về BV? E: Về bây giờ cũng chẳng có chỗ ngủ, chỉ có giường choBN thôi, còn người nhà phải ngủ ghế đá, vườn hoa…hoặc rải nilon ra nền nhà. Mà cũng chẳng còn chỗ nữa. Thôi, em với anh đi lang thang hết đêm.
Tôi không phản đối. Vây là hai đứa lang thang một lúc nữa rồi về ghế đá cạnh đền Ngọc Sơn ngồi. Lúc này cả hai đều mệt mỏi. Em tựa vào tôi ngủ. Tôi gục đầu vào em mà chập chờn…. Mãi gần sáng, tự nhiên tôi có linh tính thế nào, mở mắt ra thì thấy ngay một cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Một thằng nghiện chính hiệu! Nó nhìn tôi không có vẻ gì là ngượng ngùng cả, ngược lại còn cười rất khả ố. Tôi đứng phắt dậy, quát lên: Mày nhìn gì thế? Mày muốn gì? Em thì hoảng hốt co rúm người lại trên ghế đá. Tôi hơi run vì chưa biết thằng này loại gì, có đồng bọn hay không. Nhưng tình thế này thì không thể tỏ ra hoảng sợ đươc. Cũng có chút nghề đấm đá nên cũng không ngán lắm, vả lại bọn nghiện loẻo khoẻo thì làm ăn gì được tôi. Bình tĩnh lại tôi quát lên: Cút ngay! Không tao cho mày xuống hồ bây giở. Thằng ôn con cũng chẳng tỏ ra sợ sệt gì, nhưng có lẽ nó biết tôi không dám làm gì nên nó lững thững bỏ đi. Tôi sợ nó gọi đồng bọn ra, mình tôi thì không ngại nhưng ngại cho em nên thôi, đành rút. Trời chưa sáng hẳn, hai đứa tìm một hàng phở sớm, ăn qua loa rồi tôi đưa em về BV. Tôi về nhà bạn đánh một giấc say sưa đến tận trưa. Lúc đi ăn cơm, bọn bạn có thắc mắc về chuyện đi chơi của tôi nhưng tôi không nói gì. Chúng nó biết tôi có họ hàng ở HN nên cũng chẳng hỏi gì thêm.
truyen nguoi lon
Chiều hôm đó, sau khi ngủ một giấc dài bù cho cả đêm đuổi muỗi, tôi lại xách chiếc xe đạp cào cảo lên đường đến với em. Tới nơi bị em trách vì đã để em phải đợi lâu. Em nói em không ngủ được. Gương mặt mệt mỏi của em, đã trắng xanh lại còn xanh xao hơn, đôi môi thì nhợt nhạt. Tôi bảo: thôi, anh đưa em đi ăn, chơi lòng vòng một chút rồi về sớm nhé. Em tót lên khung xe và hai đứa lại tiếp tục cuộc dạo chơi. Cả hai đứa đều chẳng biết đường nên đi loanh quanh khắp nơi. Em thèm cơm nên tôi đưa em vào một quán cơm ven đường.. Đắt lè lưỡi so với thằng sinh viên như tôi. Cũng may mà tôi còn có chút tiền để dành. Hồi sinh viên cũng chịu khó làm thêm, lại không có bạn gái nên tiền bạc cũng không đến nỗi eo hẹp lắm. Chẳng biết đi đâu hai đứa lại vào công viên ngồi. Nửa muốn về vì mệt, nửa muốn níu kéo thêm thời gian ở bên em nên hai đứa cứ ngồi trong công viên cho đến khi bảo vệ yêu cầu về. Ra khỏi công viên, trời bất chợt đổ cơn mưa rào tầm tã. Hai đứa đành phải trú tạm vào mái hiên một cửa hàng trên phố. Tạnh mưa cũng là lúc gần nửa đêm… Tôi bảo em: “Hôm nay dứt khoát mình không thể ngủ ngoài đường được em ạ”. Phần vì mệt, lạnh, phần sợ cái vụ thằng nghiện hôm qua, em đồng ý. Hai đứa loanh quanh mãi mới tìm được một cách khách sạn ở gần ga Hà Nội, thuê một phòng.
Gọi là khách sạn nhưng thực ra trông nó không hơn một cái nhà thổ hạng bét. Phòng không có điều hòa (thời đó điều hòa cũng không phổ biến), chỉ có 01 cái quạt trần cũ rích, kêu như máy xát gạo. Hai cái giường đơn kê vuông góc với nhau. Cạnh cửa sổ là một cái bàn uống nước, trên là 1 bộ ấm chén và 1 cái phích nước. Không tủ, không gương, không hoa… Nhà vệ sinh thì bẩn thỉu và phải dùng chung. Không có nước nóng lạnh. Nhưng lúc đó thì có được một manh chiếu ở chỗ khô ráo cũng là tốt lắm rồi. Tôi và em thay nhau đi tắm rồi lên giường nằm. Em vẫn mặc nguyên cả bộ quần áo đi chơi, tôi thì dĩ nhiên cũng vậy.